Monday, July 19, 2021

VÌ SAO THÁI LAN NÊN NHẢY VÀO ĐỂ NGƯNG DỰ ÁN ĐẬP LUANG PRABANG

 (Why Thailand should step in to halt the Luang Prabang dam project)

Tom Fawthrop – Bình Yên Đông lược dịch

South China Morning Post – 15 July 2021

Một dân làng địa phương chèo thuyền ở vị trí tương lai của đập Luang Prabang trên sông Mekong, ở ngoại ô của tỉnh Luang Prabang, Lào, ngày 5 tháng 2 năm ngoái. [Ảnh: Reuters]

 

* Thái Lan không cần điện từ đập của Lào và, để tôn trọng các cam kết với UNESCO, có thể giúp để rút khỏi dự án của nhà phát triển Thái

* Là một khu Di sản Văn hóa, Luang Prabang là tài sản văn hóa của thế giới và đáng được bảo vệ, ngay cả khi chánh phủ của nó không bảo vệ

Cố đô Luang Prabang, nằm giữa núi non ở thượng Lào, là một trong những khu Di sản Văn hóa Thế giới được bảo tồn cẩn thận và gây ấn tượng nhất của UNESCO.  Nhưng nó không tránh khỏi tham vọng xây đập của chánh phủ Lào, đã chấp thuận các kế hoạch của công ty Thái CH Karnchang để xây 1 đập thủy điện chỉ cách hòn ngọc văn hóa 25 km về phía thượng lưu.

Các chùa Phật, biệt thự thực dân Pháp, các cửa hàng bán đồ mỹ nghệ và các con đường lót đá với hàng cây hai bên nằm giữa sông Mekong và Nam Khan.  Những lo ngại dâng cao của UNESCO về Luang Prabang được ghi vào nghị trình của hội nghị hàng năm thứ 44th của Ủy ban Di sản Thế giới của UNESCO, sẽ được tổ chức ở Fuzhou (Phúc Châu), Trung Hoa từ ngày 16 đến 31 tháng 7.

Nếu dự án đập Thái-Lào nầy tiến hành, nó sẽ vi phạm thỏa ước năm 1995 giữa UNESCO và chánh phủ Lào để bảo vệ, nâng cao và phát triển thị trấn Luang Prabang.  Các chuyên viên của UNESCO cảnh báo rằng một đập lớn ở thượng lưu sẽ hủy hoại tính xác thực của Luang Prabang bằng cách biến khung cảnh sông tự nhiên dễ thương thành bờ hồ nhân tạo.  Thủy sản, cuộc sống và các cộng đồng địa phương sẽ bị ảnh hưởng.

Đây chính là tình huống ác mộng mà thỏa ước Di sản Thế giới có nhiệm vụ để tránh.

Ưu tiên xây thêm đập của chánh phủ khiến cho lãnh đạo cộng sản bỏ qua bổn phận pháp lý của họ để bảo vệ di sản của quốc gia.  Dưới áp lực của UNESCO, chánh phủ cuối cùng đã đồng ý thực hiện một đánh giá ảnh hưởng di sản hồi tháng 3 – sau khi việc xây cất sơ bộ đã bắt đầu ở chung quanh vị trí đập.

Nhiều người dân địa phương lo ngại về việc mất du khách nếu đập được xây, nhưng đối với nhiều người khác, nỗi lo sợ lớn hơn là cái có thể xảy ra trong trường hợp có động đất.

Được được dự trù trong vùng có động đất ở thượng Lào được xem là một dự án có rủi ro cao bởi các chuyê viên của Ủy hội Sông Mekong (Mekong River Commission (MRC)).  Vỡ đập vì động đất có thể có ảnh hưởng thê thảm cho toàn thị trấn.  Vụ vỡ đập Xe-Pian Xe-Namnoy năm 2018 gây tàn phá rộng lớn.

Chánh phủ Lào có thể chống lại áp lực ngày càng tăng để hủy bỏ dự án đập, nhưng Thái Lan có thể đã rút lui vì nhà phát triển CH Karnchang có trụ sở ở Bangkok.

Nó dựa vào ngân khoản từ các ngân hàng Bangkok và sự chấp thuận của chánh phủ để mua điện.  Nhưng với năng lượng dư thừa khổng lồ, Thái Lan không cần năng lượng do đập Luang Prabang sản xuất.

Thái Lan cũng có bổn phận pháp lý để không cho phép bất cứ nguy hại nào đối với khu Di sản Thế giới của nước láng giềng.  Thái Lan đã ký vào Quy ước Di sản Thế giới (World Heritage Convention) 1972, Điều khoản 6.3 nói rằng: “Mỗi quốc gia thành viên của quy ước nầy không được có những biện pháp cố ý có thể gây thiệt hại trực tiếp hay gián tiếp di sản thiên nhiên và văn hóa […] nằm trong lãnh thổ của các quốc gia thành viên khác của quy ước.”

Một ngư dân kéo lưới trên thuyền đánh cá trên sông Mekong ở Phnom Penh.  Mekong, chảy qua Trung Hoa, Myanmar, Lào, Thái Lan, Cambodia và Việt Nam, là mạch sống của hàng triệu người sống ven sông. [Ảnh: AFP]

 

Vai trò của Thái Lan trong dự án Luang Prabang có thể vi phạm cam đoan với UNESCO khi nước nầy ở trong Ủy ban Di sản Thế giới gồm có 21 thành viên?

Các chuyên viên UNESCO đã cảnh báo rằng việc tiến hành đập có thể đặt Luang Prabang vào danh sách nguy hiểm và đưa đến hình phạt – sĩ nhục nếu bị loại ra khỏi danh sách.

Một nhà địa chấn học hàng đầu của Thái Lan đã xem xét các đường nứt ở gần khu Di sản Thế giới nói với tôi rằng: “Nếu điều nầy xảy ra với vị trí di sản văn hóa ở Thái Lan như Luang Prabang, không có đập nào được tiến hành.”

Các nhà bảo tồn trên khắp thế giới đang mong chánh phủ Thái nhảy vào với một giải pháp đơn giản, không mua năng lượng và đóng góp cho việc bảo tồn thế giới.  Như UNESCO đã nói, sau rốt, các khu Di sản Thế giới thuộc về tất cả mọi người như là tài sản văn hóa của nhân loại.

NGOs THÚC GIỤC THÁI LAN KHÔNG MUA ĐIỆN CỦA ĐẬP LUANG PRABANG

 (NGOs Urge Thailand Not to Buy Electricity From Luang Prabang Dam)

Richard Finney – Bình Yên Đông lược dịch

RFA – July 15, 2021

Một con đường ở Luang Prabang với các nhà kiểu thực dân Pháp. [Ảnh: RFA]

 

Ủy ban Di sản Thế giới của UNESCO sẽ họp từ ngày 16 đến 31 tháng 7 để đánh giá ảnh hưởng tiềm tàng của đập đối với khu Di sản Thế giới Luang Prabang.

Một nhóm người Thái và các tổ chức quốc tế đang thúc giục chánh phủ Thái không mua điện từ một đập quan trọng của Lào đang được xây trên sông Mekong, nói rằng việc vận hành đập sẽ đe dọa cố đô Luang Prabang của Lào, một khu Di sản Thế giới của UNESCO.

Lời kêu gọi đến trước phiên họp của Ủy ban Di sản Thế giới UNESCO được tổ chức từ ngày 16 đến 31 tháng 7 để cứu xét ảnh hưởng của đập Luang Prabang, có công suất 1.460 MW với trị giá 3 tỉ USD, nằm trong vùng bảo vệ.

Dự án sẽ dời cư 581 gia đình hay 2.285 người và sẽ ảnh hưởng 20 làng khác trong các tỉnh Luang Prabang và Oudomxay ở thượng Lào.

Trong một bức thư ngày 12 tháng 7 được ký bởi 6 tổ chức và 10 cá nhân, nhóm lưu ý rằng việc xây cất đập đã bắt đầu, nhắc nhở chánh phủ Thái và nhà phát triển đập Thái, CH Karnchang Company, rằng việc đánh giá ảnh hưởng di sản (heritage impact assessment (HIA)) chưa hoàn tất.

UNESCO gọi thị trấn Luang Prabang là “một thí dụ xuất sắc của sự phối hợp kiến trúc truyền thống và các kiến trúc đô thị Lào với các kiến trúc do thực dân Âu Châu xây trong thế kỷ 19th và 20th.”

Luang Prabang làm lễ kỷ niệm thứ 25th của khu Di sản Thế giới hồi năm ngoái.

Nói với RFA vào ngày 12 tháng 7, một đại diện của các nhóm ký tên trong thư cho thấy các đe dọa cho tài nguyên, văn hóa và cuộc sống của người dân Luang Prabang nếu đập được xây, dự trù hoàn tất vào năm 2027.

“Những tài nguyên nầy đã bị ảnh hưởng bởi việc phát triển khác, và nếu đập Luang Prabang được xây, nó sẽ có ảnh hưởng thêm,” vị đại diện nói, yêu cầu được ẩn danh.

Trong tháng 3. cư dân Luang Prabang nới với RFA Lào rằng họ lo ngại vì chánh phủ đã bắt đầu xây cất dự án trước khi hoàn tất tiến trình chuẩn thuận quốc tế.

Nhiều chuyên viên bày tỏ lo sợ về an toàn, nói rằng đập quá gần với thành phố có 55.000 dân.

Vào lúc đó, 3 cảng tạm đã được hoàn tất, và đường sá, nhà ở cho công nhân với nguồn nước, và dọn đất đã hoàn tất khoảng 99%.  Một cầu trên Mekong, đường dây điện và trạm biến điện cũng đang được hoàn tất.

Tháng 7 năm 2020, RFA tường trình sau khi việc tham vấn trước cho đập Luang Prabang đã hoàn tất trong tháng 6, các quốc gia Mekong ở hạ lưu Cambodia, Việt Nam và Thái Lan thúc giục nhà phát triển xem xét thiết kế của đập để tối thiểu hóa các ảnh hưởng môi trường, xã hội và xuyên biên giới.

Vị trí của đập Luang Prabang được dự trù qua ảnh vệ tinh ngày 12 tháng 7 năm 2020 cho thấy đường sá và một khu nhà ở cho công nhân khoảng 12 km về phía bắc của khu Di sản Thế giới. [Ảnh: Planet Labs Inc]


‘Tất cả phúc trình đã hoàn tất’

Daovong Phonekeo, Bộ Năng lượng và Hầm mỏ của chánh phủ Lào, từ chối bình luận về bức thư, nói rằng ông không nhận được tin tức gì, nhưng một viên chức của Bộ Thông tin, Văn hóa và Du lịch thuộc Nha Di sản Thế giới nói rằng Lào đã hoàn tất tất cả các phúc trình về ảnh hưởng được yêu cầu.

“Nay, UNESCO đang đòi một đánh giá ảnh hưởng di sản thế giới mới,” ông nói.

“Chúng tôi đã thực hiện việc đánh giá và kết luận rằng đập sẽ không có ảnh hưởng đến khu di sản thế giới [thành phố Luang Prabang], trong mùa mưa hay mùa khô.  Nhưng UNESCO không chấp nhận đánh giá đó,” ông nói.

RFA cố gắng liên lạc với giới chức Thái nhưng không được trả lời.

Việc bảo vệ thành phố Luang Prabang sẽ là trọng tâm của các phiên họp bắt đầu trong tuần nầy của Ủy ban Di sản Thế giói của UNESCO, “nơi Ủy ban sẽ lấy quyết định để bảo đảm việc bảo tồn và bảo vệ Giá trị Phổ thông Xuất sắc của khu Di sản Thế giới,” Roni Amelan của UNESCO cho RFA biết qua email ngày 15 tháng 7.

“Khu di sản đã là chủ đề của các quyết định của Ủy ban Di sản Thế giới về tình trạng bảo tồn từ năm 1996,” Amelan nói.

Đập Luang Prabang khi hoàn tất sẽ là một phần của chuỗi 11 đập trên dòng chánh Mekong tạo nên tâm điểm của chiến lược kinh tế đầy tranh cãi của Lào để trở thành “Bình điện của Đông Nam Á” bằng cách bán điện cho các nước láng giềng.

Mặc dù chánh phủ Lào xem việc sản xuất điện như một cách để thúc đẩy kinh tế của quốc gia, các dự án đầy tranh cãi vì ảnh hưởng môi trường, dời cư dân làng mà không được bồi thường, và những thỏa thuận tài chánh và nhu cầu điện đầy nghi vấn.

Thành phố của thế kỷ 7th, nó là kinh đô và trung tâm chánh phủ của Vương quốc Lào từ khi dành độc lập từ Pháp năm 1953 đến khi cộng sản nắm chánh quyền năm 1975, là một trung tâm du lịch quan trọng, một bộ phận đã mang lại 900 triệu USD mỗi năm trước khi đóng cửa vì đại dịch 2020.

Monday, July 5, 2021

ẢNH HƯỞNG CỦA ĐẬP TRÊN SÔNG MEKONG?

 (What are the impacts of dams on the Mekong river?)

Tyler Roney – Bình Yên Đông lược dịch

The Third Pole

Sông Mekong bắt nguồn ở Trung Hoa

 và chảy qua các quốc gia Hạ Lưu vực Mekong 

Myanmar, Thái Lan, Lào, Cambodia và Việt Nam, nơi nó đổ ra Biển Đông.

[Ảnh: Arati Kumar-Rao]

 

Sông Mekong nuôi dưỡng rừng rậm, tưới hoa màu cho hàng chục triệu người, và hỗ trợ hồ Tonle Sap – có thủy sản nội địa phong phú nhất trên hành tinh

Trung Hoa hoàn tất đập thủy điện đầu tiên trên dòng chánh sông Mekong, đập Manwan (Mạn Loan) trong tỉnh Yunnan (Vân Nam), trong năm 1995, và từ đó đã hoạch định và xây thêm 10 đập nữa.  Mười một đập thủy điện khác trong các giai đoạn hoạch định và xây cất ở Lào và Cambodia trên dòng chánh Mekong, cùng với hàng trăm đập trên các phụ lưu.

Sông Mekong bắt nguồn từ Himalayas ở Trung Hoa, nơi nó được gọi là Lancang.  Nó chảy qua các quốc gia trong Hạ Lưu vực Mekong Myanmar, Thái Lan, Lào, Cambodia và Việt Nam, nơi nó đổ ra Biển Đông.  Như một động cơ với đa dạng sinh học bao la, Mekong nuôi dưỡng rừng rậm, tưới hoa màu cho hàng chục triệu người, và hỗ trợ nền thủy sản nội địa phong phú nhất trên hành tinh: hồ Tonle Sap.

Lợi ích của đập?

Nhu cầu năng lượng được dự trù gia tăng 6-7% mỗi năm trong Hạ Lưu vực Mekong đến năm 2025, và thủy điện đã cho thấy là một giải pháp thay thế quan trọng cho nhiên liệu hóa thạch.  Từ năm 2005 đến 2015, mức sản xuất thủy điện trong Hạ lưu vực Mekong đã gia tăng từ 9,3 GWh đến 32,4 GWh.

Thủy điện cũng có giá trị đối với các quốc gia Hạ Lưu vực Mekong vì nó là nguồn lợi tức và đầu tư ngoại quốc.  Đập Xayaburi ở Lào, thí dụ, là một trong 2 đập đã hoàn tất trên dòng chánh Mekong ở hạ lưu và bán trên 95% điện sản xuất được sang nước láng giềng Thái Lan.  Kinh tế thu được từ việc phát triển thủy điện dự trù sẽ tăng lên đến 160 tỉ USD vào năm 2040, theo Ủy hội Sông Mekong (Mekong River Commission (MRC)).

Khi Đông Nam Á (ĐNA) thích ứng với thay đổi khí hậu, các hồ chứa của các đập thủy điện và ngừa lụt có thể hữu ích cho các dự án thủy nông, và có tiềm năng để giúp cung cấp nước vì những thay đổi lớn lao giữa mùa khô và mùa mưa.

Ảnh hưởng môi trường của thủy điện trên Mekong?

Các đập thủy điện có ảnh hưởng lớn lao đến sông Mekong trong 2 thập niên qua, gây ra hạn hán và lũ lụt trái mùa, mực nước thấp trong mùa khô [Lời người dịch: Đập thủy điện trữ nước trong mùa mưa và xả nước trong mùa khô; do đó, chúng làm cho mực nước trong mùa khô cao hơn.], và sụt giảm phù sa, với hậu quả lớn lao cho đa dạng sinh học và thủy sản.

Tồi tệ thêm bởi thay đổi khí hậu và thiếu liên lạc xuyên biên giới, ảnh hưởng cộng dồn của các đập trên dòng chánh gây nguy hiểm cho rừng rậm, rừng đước và thủy sản dựa vào nước sông Mekong.

Phù sa do sông mang từ xa như ở cao nguyên Tây Tạng rất cần thiết cho sinh thái độc đáo của lưu vực Mekong.  Tuy nhiên, các đập thủy điện lớn ngăn chận một số lượng phù sa đáng kể chảy xuống hạ lưu.  Phù sa sông ảnh hưởng đến độ phì nhiêu của đất trong đồng lụt, lượng phù sa giảm có thể có hậu quả cho trên 60 triệu người ở ĐNA dựa vào Mekong để có lợi tức, từ nông nghiệp cho đến đánh cá và nuôi cá.

Phù sa chảy từ tỉnh Yunnan ở Trung Hoa đến Việt Nam từ hàng ngàn năm đã bị cạn kiệt nghiêm trọng vì số lượng đập thủy điện được xây tương đối gần đây trên khúc sông ở Trung Hoa, cũng như việc khai thác cát đại qui mô từ lòng sông.  Điều nầy đã gây ra sạt lở bờ sông ở hạ lưu trong các vùng đông dân cư của Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL), khiến nhà cửa và đường sá bị cuốn trôi.

Việc di chuyển về phía thượng lưu của cá bị ngăn chận bởi đập khi cá không thể vượt qua cửa xả hay qua máy turbines.  Cá đi qua được có thể bị chết vì sức mạnh của dòng nước, hay chấn thương áp suất (barotrauma), do sự thay đổi áp suất đột ngột.  Thủy điện cũng ngăn chận sự di chuyển của cá về hạ lưu, với cá con và cá lớn không thể đi qua đập hay đi trong vùng nước đứng do đập tạo nên.

Đa dạng sinh học rộng lớn hơn của Mekong dựa vào sự lên xuống tự nhiên và có thể đoán được, hay nhịp, của nước sông.  Chim làm tổ trên bãi cát và cá chịu ảnh hưởng nghiêm trọng bởi lũ lụt trái mùa của Mekong do đập và việc xả nước.

Riêng sự sụt giảm của thủy sản Mekong được dự đoán tốn gần 23 tỉ USD vào năm 2040 và tạo rủi ro cho các cộng đồng ven sông và người dân bản xứ dựa vào cá để sinh sống.

Đập trên phụ lưu nào ảnh hưởng đến sông Mekong nhiều nhất?

Có hàng trăm đập trên các phụ lưu của Mekong.  Thí dụ, đập Hạ Sesan 2 – cách không đầy 25 km từ dòng chánh Mekong – đã trở thành dự án thủy điện lớn nhất của Cambodia khi nó hoạt động vào năm 2018, ngăn chận sông Sekong [Lời người dịch: Sesan chứ không phải Sekong] và Srepok đổ vào Mekong và dời cư hành ngàn người.

Đập cuối cùng của chuỗi 7 đập thủy điện trên Nam Ou ở Lào, được tài trợ và xây cất bởi Công ty Xây dựng Điện (Power Construction Corporation) quốc doanh của Trung Hoa, bắt đầu hoạt động từ năm 2020.  Các đập được xây mà không có những biện pháp để giảm nhẹ ảnh hưởng môi trường và lấy mất phù sa rất cần thiết của Mekong, mà Nam Ou mang xuống một cách tự nhiên từ vùng cao.  Ngoài ra, chuỗi đập thủy điện đã làm mất kai, một loại rong nước ngọt là thực phẩm chánh của các cộng đồng ven sông, với ảnh hưởng đặc biệt đến phụ nữ trong các cộng đồng nầy.

Hồ Tonle Sap trong khủng hoảng

Mỗi năm, Mekong bị lũ và buộc sông Tonle Sap ở Cambodia chảy ngược, tạo thành hồ lớn nhất ở ĐNA.  Với trên 1 triệu người sống trên đồng lụt và các làng nổi, gồm có nhiều người Việt vô tổ quốc, Tonle Sap là một trong những nền thủy sản nội địa phong phú nhất trên Trái đất.

Hồ nới rộng 60% kích thước lúc nước thấp đến khoảng 16.000 km2, cung cấp cho di ngư một nơi sinh sản cần thiết.  Sinh thái của hồ dựa vào lũ lụt tự nhiên của Mekong, đã bị xáo trộn vì phát triển và thủy điện trên dòng chánh của sông.

Vào năm 2019, một sự kết hợp của thay đổi khí hậu, El Niño và đập trên Mekong khiến cho sông Tonle Sap chảy ngược trong nhiều tuần thay vì nhiều tháng, làm cho nước trong hồ ấm, cạn và đói oxygen hơn.  Năm đó, thủy sản ở Tonle Sap được ước tính sụt giảm 80-90%.

Mực nước thấp trong hồ Tonle Sap cũng gây khó khăn cho nông dân trồng lúa dựa vào lũ lụt hàng năm.  Khi mức nước lụt trở nên bấp bênh, các cộng đồng địa phương đã bị buộc phải cạnh tranh với các nguồn thủy nông, hay đi kiếm việc ở các thành phố.

Kết hợp với lề lối trồng lúa hủy hoại gây thiệt hại cho đồng cỏ và bui rậm ở chung quanh, sự đổ vỡ sinh thái của hồ Tonle Sap gây nguy hiểm cho một số chim chóc ở trong vùng, chẳng hạn như chàng bè và ô tác Bengal (Bengal florican).

Để đáp lại sự phản đối của quần chúng, trong năm 2020, chánh phủ Cambodia đã tạm ngưng việc xây cất các đập trên dòng chánh Mekong ít nhất cho đến năm 2030, bao gồm đập Sambor chỉ cách hồ Tonle Sap khoảng 150 km.

Cá sông Mekong đang biến mất?

Chỉ đứng sau Amazon về số chủng loại, trên 1.000 loại cá nước ngọt được ghi nhận trong sông Mekong và các phụ lưu.  160 loại cũng di cư dọc theo sông để đến nơi sinh sản.  Nghiên cứu được công bố trong phúc trình năm 2018 của MRC cảnh báo rằng phát triển thủy điện trên sông sẽ làm giảm lớn lao số cá, thu hẹp sinh khối tổng cộng từ 35-40% vào năm 2020 và 40-80% vào năm 2040.

Một số nỗ lực đã được thực hiện để giảm nhẹ ảnh hưởng của đập đối với số cá, với đập Xayaburi ở Lào dùng các kỹ thuật như thang cá (fish ladders) để giúp cho cá đi qua đập dễ dàng.  Các chuyên viên, tuy nhiên, chỉ trích các biện pháp nầy vì chúng chưa được thử nghiệm và không thể đáp ứng với đa dạng sinh học lớn lao của sông Mekong, có thể di chuyển đến 30 tấn cá mỗi giờ.

Theo MRC, 68 loại cá ghi nhận được ở Hạ Lưu vực Mekong bị đe dọa toàn cầu.  Các loại lớn chẳng hạn như cá tra dầu đã giảm trên 90% trong 2 thập niên.

Ai kiểm soát các đập thủy điện trên Mekong?

MRC, một bộ phận hoàn toàn tham vấn, được thành lập năm 1995 giữa Cambodia, Lào, Thái Lan và Việt Nam, và cung cấp nghiên cứu, khảo sát và phối hợp việc phát triển về quản lý nguồn nước ở Hạ Lưu vực Mekong.  Trung Hoa chỉ là Đối tác Đối thoại, không phải là thành viên của MRC.

Gần đây, MRC đã công bố Kế hoạch Phát triển Lưu vực (Basin Development Plan) 2021-2030 và Kế hoạch Chiến lược 5 Năm (Five-Year Strategic Plan) chi tiết hóa các kế hoạch để hiểu biết nhiều hơn những thách thức phát triển và thay đổi khí hậu đang đối mặt với sông.

Được tài trợ bởi 4 quốc gia thành viên và các mạnh thường quân gồm có các chánh phủ ngoại quốc, MRC không có quyền hạn để ngưng việc xây cất đập trên dòng chánh Mekong.  Tuy nhiên, MRC có thể đóng một vai trò tham vấn quan trọng qua một tiến trình gọi là Thủ tục Thông báo, Tham vấn Trước và Thỏa thuận (Procedures for Notification, Prior Consultation and Agreement (PNPCA)).  Tiến trình kéo dài nhiều tháng nầy liên quan đến các quốc gia thành viên MRC trong việc cứu xét các lợi ích và rủi ro tiềm tàng của các dự án trên dòng chánh Mekong đối với môi trường, an ninh, phát triển và các lo ngại khác.

Không có quốc gia nào chắc chắn tuân theo các quyết định của MRC.  Hai đập thủy điện, Xayaburi và Don Sahong, đã hoàn tất PNPCA và đã hoạt động.  Bốn đập khác đang trong tiến trình PNPCA nhưng chưa chánh thức khởi công (Pak Beng, Pak Lay, Luang Prabang và Sanakham).

Lào đã bị cáo buộc trên ít nhất 2 dự án tiến hành với việc xây cất ban đầu mặc dù thiếu sự chấp thuận của PNPCA.  PNPCA của dự án đập Sanakham, chỉ cách biên giới Thái có 2 km, không được chấp thuận vì nó sao chép nhiều phần từ dự án đập trước; tình trạng của nó vẫn chưa được giải quyết.

Cơ chế Hợp tác Lancang-Mekong?

Được đề nghị lúc ban đầu bởi Thủ tướng Li Keqiang (Lý Khắc Cường) của Trung Hoa, khuôn khổ Hợp tác Lancang-Mekong (Lancang-Mekong Cooperation (LMC)) được phát động trong tháng 3 năm 2016.  LMC là một cánh tay phát triển của Trung Hoa dọc theo sông Mekong, tạo dễ dàng cho các dự án gồm có Đường sắt Lào-Trung Hoa đầy tham vọng.

Mặc dù LMC chưa nâng việc sản xuất thủy điện thành trọng tâm, thủy điện đóng một vai trò quan trọng trong mục tiêu phát triển tổng quát của Trung Hoa trong khu vực.

Cuối năm 2020, chánh phủ Hoa Kỳ thành lập một khuôn khổ mới cho các kế hoạch của họ trong khu vực, Hợp tác Mekong-Hoa Kỳ (Mekong-US Partnership), hứa 153 triệu USD cho Phân vùng Mekong và Vùng Phụ cận.

Dữ kiện gì được chia sẻ giữa các quốc gia Mekong?

Thiếu dữ kiện từ thượng lưu ở Trung Hoa là một nguồn tranh chấp với các quốc gia ở hạ lưu, nhất là sau đợt hạn hán cực đoan năm 2019, tồi tệ thêm vì Trung Hoa tiếp tục đầu tư vào các dự án thủy điện ở thượng và hạ lưu Mekong.

Các phiên họp giữa LMC và MRC đưa đến việc thành lập Diễn đàn Chia sẻ Tin tức Hợp tác Nguồn Nước Lancang-Mekong (Lancang-Mekong Water Resources Cooperation Information Sharing Platform) trong năm 2020, cung cấp cập nhật thường xuyên dữ kiện thủy học ở Trung Hoa, vì thế bảo đảm minh bạch hơn liên quan đến khúc sông trong lãnh thổ Trung Hoa.

Mặc dù Trung Hoa đồng ý chia sẻ dữ kiện quanh năm của sông Mekong, từ đó, các diễn đàn khác dùng dữ kiện vệ tinh gần nhất cũng như các trạm thủy học ở dưới đất đã cho một hình ảnh rỏ hơn của tính minh bạch.  Dữ kiện mới cho thấy rằng Trung Hoa thường không thông báo đúng lúc việc xả nước hay hạn chế nước, và cũng không giải thích ảnh hưởng của cao điểm thủy điện (hydropeaking), giờ sản xuất điện cao điểm có thể làm mực nước ở hạ lưu lên xuống nhanh chóng.

Mekong sẽ như thế nào trong tương lai?

Mekong phải có màu đục ngầu tự nhiên vì có độ phù sa cao.  Khi phù sa càng ngày càng bị ngăn chận hay lấy ra khỏi Mekong, sông sẽ trở màu xanh thường xuyên hơn trong mùa khô, như trong đợt hạn hán 2019 và gần đây hơn trong tháng 2 năm 2021.  Mực nước sông thấp trong những năm gần đây có nghĩa là có nhiều rong tảo nẫy nở, những ảnh hưởng chưa được biết.

Viễn cảnh của thủy sản Mekong vẫn u ám.  Theo các tình huống phát triển của MRC được phác họa trong năm 2018, tổng số trọng lượng của cá trong Hạ Lưu vực Mekong sẽ giảm 40-80% vào năm 2040, trong khi phù sa trong Mekong có thể giảm 67-97%.  Thành phần thủy sản, phúc trình cho biết, hầu như giảm đáng kể trong tất cả 4 quốc gia hạ lưu Mekong.

Việc sử dụng than đá và các nhiên liệu hóa thạch khác cần được chấm dứt nhanh chóng để giữ cho quỹ đạo phóng thích nằm trong 2 oC ấm hơn mức tiền kỹ nghệ.  Các đập thủy điện sẽ tiếp tục là trong điểm của đầu tư hạ tầng cơ sở năng lượng ở Trung Hoa và Hạ Lưu vực Mekong.  Trong khi có một ít hoạt động xã hội dân sự ở Lào hay Cambodia để chống lại các tham vọng phát triển của Trung Hoa, các nhóm môi trường ở Thái Lan và Việt Nam trực tiếp hơn trong việc chống đối.

Một số đập, gồm có Pak Beng và Pak Lay ở thượng Lào, vẫn tạm ngưng mặc dù được MRC chấp thuận, và tương lai của đập Sanakham tùy thuộc vào việc tìm kiếm một thỏa thuận mua điện với láng giềng Thái Lan.

.